Ngải Miến Điện - Phần 2 - Chap 5-7

Chap 5:

Giọng Bác Tư cất lên từ đầu dây bên kia. Tôi cảm giác như bác Tư đang sợ sệt một cái gì đó:

-Bác Tư hả? Bác nói đi, cháu nghe đây! – tôi liếc qua Thi, thấy cô ấy đang ve vỡn mấy lọn tóc, trông rõ đáng yêu, có nét giống giống Tuyết.

-Tôi nhớ ra rồi. Xin lỗi vì hồi sáng gắt cậu. Quả thật có một con bé tên Linh đã từng gặp Đức. Nhưng…

Tôi im lặng không nói gì, cố đợi bác nói hết câu:

-…Nhưng cô gái ấy không phải cháu gái tôi.

-Vậy người đó là ai? – tôi bất ngờ, thoáng chút lo âu.

-Đấy chỉ là một cô gái từng bỏ tiền nhờ tôi chút chuyện! – giọng bác tư ngập ngừng phía bên kia đầu dây.

Tôi hơi bối rối, không muốn nói về chuyện này khi có Thi đang đứng bên cạnh:

-Thôi được rồi, lát nữa cháu sẽ gọi lại sau. Giờ cháu hơi bận.

-Thôi cũng được, tôi sẽ đợi điện thoại của cậu – bác tư đổi hẳn cách xưng hô. Nhanh chóng cúp máy.

Thang máy đã lên tới tầng ba, tôi vội vàng xách bịch đồ lỉnh kỉnh dưới chân dùm Thi:

-Tối nay anh rảnh không? Bữa nay thấy anh không mặc đồ công sở, chắc lại “cúp cua” hở?

-Hì. Mai anh nộp đơn xin thôi việc rồi. Chính thức thất nghiệp nên rảnh lắm! – tôi cười hì hì.

-Ấy. Sao lại thôi việc?

-Hì. Không có gì đâu, tại anh muốn đổi môi trường làm việc thôi. Anh tính xin vào một công ty nước ngoài. Mà em hỏi anh rảnh làm gì?

- À, Tối em tính nấu lẩu nấm, rồi mời mọi người qua ăn. Anh qua chơi nhé, có cả anh Tiến nữa đấy.

-Mời anh qua chơi thế có cho anh ăn ké không? – tôi đùa - Mà Tiến nào? – tôi cố nhớ, sục sạo khắp cái đống bạn trong não. Cái mớ bạn bè quan hệ dở dở ương ương thì tôi có đến cả một mớ. Đa phần chỉ là quan hệ xã giao bắt buộc, người thì bạn đồng nghiệp, người thì quen biết giúp đỡ qua lại bên các công ty khác…

-Anh Tiến học chung với anh hồi đại học ấy! Giờ ảnh đang làm phó phòng bên em – Hình ảnh cái thằng Tiến khù khù khờ khờ, mắt đeo cặp mắt kiếng dày cộm như đít chai hiện lên. Tôi bùi ngùi, cái thằng đấy vậy mà giờ làm phó phòng bên tổng đài, còn tôi thì vấn cứ phải chật vật với đủ thứ chuyện. Sắp tới lại chuẩn bị xin thôi việc nữa chứ!

-À. Anh nhớ rồi!

Chap 6:

Tới cửa phòng Thi, tôi dừng lại đợi Thi mở cửa, rồi bước vào theo, đặt đống đồ lên trên bàn. Chả biết Thi mua những gì, mà tôi xách nặng muốn vẹo cả lưng:

-Thôi, anh có việc phải về! Có gì tối nếu rảnh anh qua.

-Sao lại là “nếu rảnh”? Anh không qua em giận đấy – Thi lườm khéo, tay vẫn liên tục dọn mớ đồ mới mua ra bàn.

-Ờ thì… - tôi bước ra cửa, đôi chút lưỡng lự vì thái độ của Thi – em vào nhà đi, anh về, vẫn còn một đống việc chưa làm nữa.

-Dạ

Tôi bước về lẹ, hơi thắc mắc vì cách nói chuyện của Thi hôm nay. Mở cửa phòng, tôi bay vèo lên giường, cố gắng chợp mắt sau một ngày khá mệt. Tiếng kim đồng hồ cứ tích tắc, tích tắc giữa không gian vắng lặng. Mơ hồ gợi cho tôi nhớ tới những những tiếng tích tắc trong cái đêm kinh hoàng ba năm trước ở nhà bà băm. Rồi từ từ, từ từ…giấc ngủ ập tới lúc nào không hay.

Tôi choàng mình tỉnh dậy, nhìn lên cái đồng hồ: đã 8h tối. Tiếng tút tút phát ra từ chiếc điện thoại 1202: 7 cuộc gọi nhỡ và một đống tin nhắn, tôi mở một tin nhắn từ Tuyết:

“Anh. Em xin lỗi nhiều lắm…”

Là Tuyết, lần nào cãi nhau. Em cũng hục hặc đòi chia tay, rồi lại rối rít chủ động xin lỗi. Và dường như lần nào cũng vậy, tôi đều không thể từ chối những lời xin lỗi ấy của em, một phần cũng vì cái tính em quá trẻ con. Tôi bấm số em, gọi lại:

Tút…Tút…tút…

-A lô! Anh đây, sáng giờ anh hơi mệt nên không nghe máy.

-Hic… - tiếng thút thít của Tuyết từ đầu bên kia – anh quá đáng lắm. Có biết em lo lắng lắm không? Nếu giận, thì cũng phải nghe điện thoại. Hay ít nhất thì cũng phải nhắn cho em một cái tin chứ?

-Ừ, anh xin lỗi.

Tiếng thút thít từ đầu bên kia cũng ít dần:

-Bỏ qua cho em nhé. Hôm qua em bực quá…

-Không sao đâu, anh hiểu mà. Em đang ở đâu vậy? Anh đang đói, đi ăn gì đó với anh không? – bụng tôi bỗn sủi cồn cào, chợt nhớ ra mình chưa ăn gì từ sáng tới giờ.

-Em… - Tuyết dừng lại, suy nghĩ gì đó rồi trả lời – em đang ở chỗ làm rồi. Đang phải tăng ca làm nốt bài báo cáo cho sếp!

-Ừ. Thôi vậy, em làm đi nhé. Anh đi ăn chút gì, rồi lát nhắn tin cho em sau.

-Dạ, anh ăn đi. Em cũng đang bận chút việc. Hi. Bye anh.

Tôi tắt điện thoại, đọc nốt mấy cái tin nhắn còn lại. Đa số là tin nhắn của mấy người đồng nghiệp, thật chả buồn đọc. Chắc đại loại như kiểu: “sao hôm qua Long nghỉ làm…”, và một loạt những tin nhắn với cái kiểu quan tâm đạo đức giả khác...tôi kéo hết list, một tin nhắn của Thi gửi từ lúc 7h:

“Sao em gọi mãi anh không nghe? Qua bên nhà em đi…”

Tôi hơi ngại, thực sự không muốn qua. Sợ mọi người đồn thổi này nọ, dù gì thì tôi cũng có người yêu rồi. Và cái tính ghen tuông của Tuyết thì khỏi nói…Tôi soạn lẹ một tin nhắn, gửi lại cho Thi.

“Anh hơi mệt, nên ăn mì luôn cho tiện. Hì. Mọi người về hết chưa?”

Tôi giục chiếc điện thoại xuống giường, cắm bình nước sôi để ăn mì. Một phút sau, đã thấy tin nhắn trả lời của Thi:

“Em không biết, giận anh rồi. Người ta về hết từ mấy đời, giờ anh mới hỏi”

Tôi hơi bối rối. Từ hồi ấy tới giờ, cái tính nhát nhát, sợ con gái giận vẫn chẳng thay đổi được. Sợ Thi buồn, tôi suy nghĩ, rồi nhắn cho Thi một cái tin:

“Anh xin lỗi, lát 9h em rảnh không? Anh mời đi uống gì đó”

30 giây sau, đã thấy tin nhắn trả lời từ em: “Dạ…”

Chap 7:

Tôi lục tủ, xé gói mì, rồi chế nước để đấy. Cũng cả tháng rồi, tôi chưa đi chơi với ai. Dù tôi và Tuyết quen nhau, nhưng đa phần chỉ gặp nhau tại chỗ làm, hiếm khi đi chơi riêng lắm. Mỗi lần tôi rủ, em đều bảo “bận”…nên tôi đành đi uống cà phê một mình.

Có khi cả tháng chúng tôi còn chẳng đi chơi được với nhau bữa nào nữa. Biết là em bận rộn việc công ty, suốt ngày phải đi cùng thằng cha sếp bàn công việc này nọ với đối tác, nhưng đôi khi tôi cũng thấy buồn và có chút chút ghen. Mặc dù lão sếp của chúng tôi trông khá đàng hoàng…và cũng đã có vợ con

Trời hè nóng đến chảy mỡ. Tôi ráng nuốt cái món mì nghẹn cứng qua cổ…Vừa ăn vừa coi chương trình Ghost Lab trên Discovery:

“Thật là kinh khủng…Chúng tôi vừa giáp mặt một con ma, một hiện tượng tâm linh đáng sợ nhất thế giới” – tôi bất giác cười khi nghe thằng cha trên Discovery nói. Lẩm bẩm một mình:

-Khổ thân, chắc lão này chưa bao giờ gặp ngải. Nên mới thốt ra được câu “đáng sợ nhất” như vậy.

Sống lưng tôi bỗng lạnh toát, khi nhớ về cái thứ kinh khủng ấy. Thứ đã giết chết Đức, và có lẽ cũng đang dày vò Hoàng vào lúc này. Tôi chợt nhớ ra Bác Tư, liền bấm máy gọi:

-A lô. Bác nói tiếp về chuyện ban nãy đi. Người tên Linh ấy là ai?

-À, người đó trước đây đã từng thuê tôi làm một việc.

-Cô ta thuê bác làm việc gì?

-Hồi trước cô ta có tới xưởng gỗ của tôi, bảo thấy Đức dễ thương nên muốn làm quen. Nên nhờ tôi giả vờ bảo là bác của cô ta, mà tôi không chịu. Mấy bữa sau cô ta có trở lại, đưa cho tôi ít tiền, bảo nhờ tôi giúp. Lúc đấy, tôi nghĩ cũng chỉ là làm quen thôi, cũng đâu ai mất mát gì nên nhận lời, bảo cô ta là cháu mới trên Tây Nguyên xuống chơi. – rồi giọng bác Tư tỏ vẻ lo lắng – nhưng tại sao cô ta lại liên quan tới cái chết của Đức? Cậu nói rõ cho tôi hiểu được không?

Tôi lưỡng lự, không muốn bác Tư biết, sợ bác ta sẽ làm rối hết mọi chuyện lên.

-Cũng không có gì, chuyện cũng qua rồi. Cháu chỉ muốn tìm hiểu chút thôi. Bác có biết gì về cô ta không? Số điện thoại, hay địa chỉ gì đó.

-À, tôi có số điện thoại. Nhưng mấy năm rồi, không biết cô ta có còn xài số này không. Cậu lấy giấy bút ra, tôi đọc cho… - giọng bác Tư đã bớt lo lắng hơn.

Tôi vớ lấy quyển sổ trên bàn, rồi chăm chú nghe bác Tư đọc:

-Rồi, bác đọc đi

-090xxxxxxx…Rồi đấy, tôi không còn biết gì nữa đâu.

-Cám ơn bác, cháu sẽ không làm phiền nữa.

Tôi cúp máy, bấm thử số bác Tư vừa đọc:

“Thuê bao quý khách vừa gọi, hiện không liên lạc được....”

-Chẳng lẽ cô ta không xài số này nữa sao? Giờ phải làm sao để tìm cô ta đây? –Tôi lầm bầm. Nhất thiết người tên Linh ấy có liên quan tới cái chết của Đức, không thể để mất dấu cô ta được. Nhất định tôi phải tìm ra con người đó.

Bình Luận

Open element in lightbox
am